Giữ Nước sạch

Từ FOSS Vietnam - Giáo Dục Môi Trường
Bước tới: chuyển hướng, tìm kiếm

Nước ĐBSCL

Nước sạch đem đến niềm vui cho mọi người

Tầm quan trọng của nước

Nước là tài nguyên vô giá

Nước là tài nguyên vật liệu quan trọng nhất của loài người và sinh vật trên trái đất. Con người mỗi ngày cần 250 lít nước cho sinh hoạt, 1.500 lít nước cho hoạt động công nghiệp và 2.000 lít cho hoạt động nông nghiệp. Nước chiếm 99% trọng lượng sinh vật sống trong môi trường nước và 44% trọng lượng cơ thể con người. Ðể sản xuất 1 tấn giấy cần 250 tấn nước, 1 tấn đạm cần 600 tấn nước và 1 tấn chất bột cần 1.000 tấn nước.

Ngoài chức năng tham gia vào chu trình sống trên, nước còn là chất mang năng lượng (hải triều, thuỷ năng), chất mang vật liệu và tác nhân điều hoà khí hậu, thực hiện các chu trình tuần hoàn vật chất trong tự nhiên. Có thể nói sự sống của con người và mọi sinh vật trên trái đất phụ thuộc vào nước.

Tài nguyên nước ở trên thế giới theo tính toán hiện nay là 1,39 tỷ km3, tập trung trong thuỷ quyển 97,2% (1,35 tỷ km3), còn lại trong khí quyển và thạch quyển. 94% lượng nước là nước mặn, 2% là nước ngọt tập trung trong băng ở hai cực, 0,6% là nước ngầm, còn lại là nước sông và hồ. Lượng nước trong khí quyển khoảng 0,001%, trong sinh quyển 0,002%, trong sông suối 0,00007% tổng lượng nước trên trái đất. Lượng nước ngọt con người sử dụng xuất phát từ nước mưa (lượng mưa trên trái đất 105.000km3/năm. Lượng nước con người sử dụng trong một năm khoảng 35.000 km3, trong đó 8% cho sinh hoạt, 23% cho công nghiệp và 63% cho hoạt động nông nghiệp).


Tác hại xấu khi sông bị ô nhiễm

Ở ĐBSCL, người dân nhận nhiều lợi ích từ nguồn nước. Phù sa trong nước tạo một môi trường trong đó có nhiều tài nguyên thiên nhiên. Hầu hết người dân ở vùng ĐBSCL sử dụng nước dọc theo sông cho các hoạt động và hoàn trả lại các thành phần độc hại. Hiện tại, nguồn nước đang bị ô nhiễm ngày càng tăng do thuốc trừ sâu, trừ cỏ và phân bón… Mỗi năm, nông dân bơm nước trực tiếp vào đất canh tác và giữ đó trong 1 vài tháng và sau đó tháo nước vào các con kênh và sông trực tiếp. Họ lặp lại chu kỳ này nhiều lần cho đến khi thu hoạch lúa. Do nhiều người nhất là người dân ở nông thôn lấy nước trực tiếp từ các con kênh và sông nên họ nhận các chất ô nhiễm nước trong cả năm.

Nước sông bị ô nhiễm do chất thải đổ ra trực tiếp

Nếu cứ kéo dài tình trạng này, cùng với việc bón phân hóa học nhiều quá mức thì môi trường nông nghiệp sẽ ô nhiễm, đất đai mất dần độ phì nhiêu. Nguồn lợi thủy sản cũng cạn kiệt, sức khỏe người nông dân, người tiêu thụ nông sản cũng bị ảnh hưởng. Việc lạm dụng thuốc trừ sâu, phân bón hóa học, các nguồn chất thải sinh hoạt, sản suất công nghiệp cộng với tình trạng nước mặn xâm nhập gia tăng... đang từng ngày gây suy thoái môi trường đất, nước. Hậu quả trông thấy là: rừng ngập mặn đồng bằng sông Cửu Long trước đây có 239 loài cây, 36 loài thú, 182 loài chim, 34 loài bò sát , 6 loài lưỡng cư, 260 loài cá nhưng đến nay chỉ còn có vài chục loài, có loài bị nguy cơ tuyệt chủng.

Bên cạnh đó chất lượng nước mặt trên sông Tiền, sông Hậu và nhiều sông khác ngày càng xấu đi do tình trạng nuôi thủy sản trên sông, do nhiều loại chất thải khác đổ xuống mà chưa qua xử lý. Các tỉnh cũng chưa kiểm soát tốt việc khai thác và sử dụng nước ngầm làm cho mực nước ngầm nhiều nơi bị sụt giảm khá nghiêm trọng.

Con sông giống như dòng máu

Nước biển

Môi trường biển cũng không ngoại lệ, biển ĐBSCL đang đối mặt với nguy cơ từ xu hướng phát triển mạnh các khu công nghiệp ở các vùng duyên hải và hoạt động thăm dò, khai thác dầu khí.

Chính vì vậy, môi trường biển Việt Nam nói chung, ĐBSCL nói riêng suy giảm mạnh: Đã có 70 loài hải sản được đưa vào Sách đỏ và 85 loài được đưa vào tình trạng nguy cấp với nhiều cấp độ khác nhau… Không dừng lại ở đó, thiên tai bảo lũ nơi đây đã và đang tiềm ẩn nguy cơ tăng vọt khi diện tích rừng ngập mặn ven bờ đang mất với tốc độ rất cao: Chỉ trong 50 năm gần đây đã mất 80% diện tích rừng ngập mặn. Điều này không chỉ đánh mất vẻ đẹp bờ biển, lợi thế của nền công nghiệp không khói, mà còn hủy hoại luôn “nhà máy lọc khổng lồ” của môi trường biển.

Chaolakeinchina.jpg

ThS Nguyễn Văn Khiết - Chủ tịch LH Hội KHKT Kiên Giang nhìn nhận: “Phú Quốc được xem là vùng biển đẹp của ĐBSCL nhưng thời gian gần đây môi trường biển đang có nhiều dấu hiệu bị ô nhiễm. Thậm chí rác thải đang hàng ngày, hàng giờ tác động đến hòn đảo xinh đẹp này”. Trong khi đó, theo các đại biểu, do ĐBSCL là một trong những “điểm nóng” của nạn biến đổi khí hậu toàn cầu, nước biển dâng nên đã gia tăng tác động tiêu cực đến môi trường biển nơi đây ngày càng quyết liệt và khốc liệt. Hành lang pháp lý bảo vệ môi trường nước, biển chưa đủ để răn đe, ngăn chặn và hạn chế những hành vi xâm hại đến môi trường biển, các địa phương chưa có phương án bảo vệ môi trường tương xứng.

Giải pháp bảo vệ

Để có thể bảo vệ nguồn tài nguyên nước,biển khỏi bị suy thoái, cạn kiệt giúp cho việc quản lý, khai thác, sử dụng có hiệu quả, phục vụ cho đô thị, trước hết, các địa phương, các ngành không ngừng đẩy mạnh công tác tuyên truyền, thông qua đó, mỗi tổ chức cũng như người dân nâng cao nhận thức tầm quan trọng của nước sạch đối với cuộc sống; đồng thời có ý thức đối với hành động, việc làm của mình để không gây thêm sự suy thoái, cạn kiệt nguồn nước sạch quý giá mà xã hội đang sử dụng mỗi ngày

Nâng cao nhận thức của các cấp ủy Ðảng, chính quyền, đoàn thể và cộng đồng dân cư về biển, đảo công bố các vùng biển có tính đa dạng sinh học cao, xúc tiến việc thành lập các khu bảo tồn biển, tiến hành đều đặn giám sát đa dạng sinh học, chất lượng môi trường và tình hình khai thác nguồn lợi thủy sản nhằm có những giải pháp kịp thời ngăn chặn suy thoái đa dạng sinh học biển;

Nuocsach(1).jpg

Tham khảo